1 - Cảm nhận về Angels and Demons
2- Những thông tin nên biết trong cuốn sách
( xem phần 2 , 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14)
Dan Brown
THIÊN THẦN VÀ ÁC QUỶ
(ANGELS AND DEMONS)
- Vittoria, tôi không cho phép điều đó! - Hơi thở của mỗi lúc một nặng nề và khó nhọc hơn khi thang máy phòng Haz-mat đưa cả ba người lên trên.
Vittoria chẳng thèm để ý đến ông ta. Cô gái muốn có một nơi để ẩn náu, nhưng phòng thí nghiệm này giờ đây không còn là tổ ấm nữa. Mà quả thật đây đâu phải là nhà của Vittoria. Giờ là lúc phải nuốt nước mắt và hành động. Phải kiếm một chiếc điện thoại đã.
Robert Langdon đang đứng cạnh cô, vẫn tiếp tục im lặng.
Vittoria thôi không còn băn khoăn về con người này nữa. Ông ta là một chuyên gia? Chẳng lẽ Kohler không còn cách nói nào khác? Ông Langdon có thể giúp chúng ta tìm ra kẻ đã giết cha cô. Langdon chẳng giúp được gì. Vẻ thân thiện và tử tế của ông ta quả là rất thật, nhưng rõ ràng con người này đang giấu giếm một điều gì đó. Cả hai đang giấu cô.
Kohler lại quay sang Vittoria:
- Với tư cách là giám đốc của CERN, tôi có trách nhiệm với tương lai của khoa học. Nếu cô làm rùm beng lên và biến chuyện này thành một vụ tai tiếng tầm cỡ quốc tế thì CERN sẽ phải chịu…
- Tương lai của khoa học? - Vittoria đối mặt với ông ta. - Chẳng lẽ ông thực sự định trốn tránh trách nhiệm bằng cách không bao giờ thừa nhận rằng phản vật chất là từ CERN mà ra à? Chẳng lẽ ông định mặc kệ những người vô tội sắp sửa vì chúng ta mà gặp nguy hiểm hay sao?
- Không phải chúng ta, - Kohler phản kháng. - Chính các người. Là hai cha con nhà cô.
Vittoria quay mặt đi.
- Nếu nói về những sinh mạng đang gặp hiểm nguy, - Kohler nói, - thì thực ra cuộc sống vẫn đang diễn ra y như thường lệ. Cô biết rằng công nghệ phản vật chất có ý nghĩa vô cùng to lớn đối với cuộc sống trên hành tinh này. Nếu CERN bị phá sản hay bị giải thể sau vụ tai tiếng này, tất cả mọi người đều phải chịu thiệt. Tương lai nhân loại đang nằm trong tay những tổ chức như CERN, các nhà khoa học như cô và cha cô, cùng nghiên cứu để giải quyết những vấn đề của ngày mai.
Vittoria đã từng nhiều lần nghe Kohler thuyết giảng về khoa học -chính là Chúa Trời, nhưng cô chưa bao giờ để tâm. Chính khoa học cũng gây ra đến phân nửa các vấn đề mà giờ đây khoa học đang tìm cách giải quyết hậu quả. Sự tiến bộ hoá ra lại chính là cái bẫy chết người của chính Mẹ Trái Đất.
- Các tiến bộ khoa học luôn song hành với những hiểm hoạ, - Kohler lập luận. - Lúc nào cũng vậy. Các chương trình không gian, những nghiên cứu về gen, y học - tất cả đều có thể mắc sai lầm. Khoa học cần vượt qua những vấp váp của chính nó, bằng mọi giá. Vì lợi ích của toàn thể nhân loại.
Vittoria ngạc nhiên khi thấy Kohler đem đặt những giá trị đạo đức lên bàn cân để so sánh với khoa học. Trí tuệ của con người này tồn tại hoàn toàn biệt lập với nội tâm.
- Ông cho rằng vì CERN giữ vai trò quyết định đối với tương lai trái đất nên chúng ta được quyền miễn trừ về đạo đức sao?
- Đừng có tranh luận về đạo đức với tôi. Các người đã đi quá giới hạn khi tạo ra mẫu vật đó, hai cha con cô đã đặt toàn bộ viện nghiên cứu này vào tình trạng nguy hiểm. Tôi đang cố sức bảo vệ không chỉ công ăn việc làm của 3000 nhà khoa học ở đây mà còn cả danh tiếng của cha cô. Hãy nghĩ cho ông ấy. Một người như cha cô không đáng bị người đời nhớ đến như kẻ đã tạo ra vũ khí huỷ diệt hàng loạt.
Vittoria cảm thấy ngọn giáo của ông ta đã đâm trúng đích. Mình chính là người đã thuyết phục cha tạo ra mẫu vật đó. Lỗi là ở mình!
Khi cánh cửa mở ra, Kohler vẫn đang tiếp tục thao thao bất tuyệt Vittoria bước khỏi thang máy, lôi điện thoại ra và thử gọi lần nữa.
Vẫn không có tín hiệu. Chết tiệt! Cô phăm phăm lao ra cửa.
- Vittoria, đừng lại. - Giọng Kohler như đang lên cơn hen khi chiếc xe lăn tăng tốc tiến sát đến bên cô gái. - Từ từ đã. Chúng ta cần bàn bạc đã.
- Basta di parlare!(1)
- Hãy nghĩ đến cha cô, - Kohler hối thúc. - Nếu còn sống thì ông ấy sẽ xứ lý tình huống này thế nào?
Vittoria vẫn bước tiếp.
- Vittoria, tôi vẫn chưa nói hết toàn bộ sự thật.
Vittoria bước chậm lại.
- Tôi cũng không biết mình đang nghĩ gì nữa, - Kohler nói - Tôi chỉ đang tìm cách bảo vệ hai cha con cô thôi. Hãy nói cho tôi biết cô muốn gì. Chúng ta cần phải hợp tác với nhau thật chặt chẽ.
Vittoria dừng lại ngay giữa phòng thí nghiệm, nhưng cô không ngoái đầu lại.
- Tôi muốn tìm phản vật chất. Và tôi muốn biết kẻ nào đã sát hại cha tôi. - Cô gái đứng im chờ đợi.
Kohler thở dài:
- Vittoria, chúng tôi biết kẻ đã sát hại ông ấy. Tôi xin lỗi!
Lúc này Vittoria quay đầu lại.
- Ông nói gì?
- Tôi không biết phải nói với cô thế nào. Rất khó…
- Ông đã xác định được hung thủ rồi?
- Đúng, chúng tôi có một manh mối. Kẻ giết người đã để lại một thứ giống như tấm các điện thoại. Đó là lí do tại sao tôi mời ông Langdon đến đây. Ông Langdon chuyên nghiên cứu về tổ chức đã đứng ra nhận trách nhiệm về vụ giết người này!
- Tổ chức? Một nhóm khủng bố à?
- Vittoria, chúng đánh cắp một phần tư gram phản vật chất.
Vittoria nhìn Robert Langdon. Cô gái bắt đầu hiểu ra. Sự có mặt của ông ta ở đây chính là lời giải thích cho một cô điều bí ẩn. Sao Vittoria không nghĩ ra từ nãy nhỉ? Suy cho cùng thì Kohler đã tìm kiếm trợ giúp từ bên ngoài. Từ người này sao? Bây giờ thì mọi sự đã sáng tỏ. Robert Langdon là người Mỹ, bảnh bao, báo thủ, chắc là thông minh sắc sảo. Còn có thể nhờ ai khác được đây? Đáng lẽ Vittoria phải đoán ra điều này ngay từ đầu mới phải. Một tia hy vọng bừng lên trong tâm trí, cô gái quay sang Langdon.
- Thưa ông Langdon, tôi muốn biết kẻ nào đã sát hại cha tôi. Và tôi muốn biết liệu cơ quan của ông có thể tìm ra phản vật chất được không?
Langdon thoáng bối rối.
- Cơ quan của tôi?
- Tôi đoán ông là người của Cục tình báo Mỹ.
- Thực ra thì… không phải thế.
Kohler nói chen vào:
- Ông Langdon là giáo sư lịch sử nghệ thuật thuộc trường Đại học Harvard.
Vittoria như bị dội một gáo nước lạnh:
- Giảng viên nghệ thuật?
- Ông ấy là chuyên gia của ngành biểu tượng học tôn giáo. - Kohler thở dài. - Vittoria, chúng tôi tin rằng cha cô bị giết bới một nhóm tà đạo.
Những âm thanh ấy dội vào trong tâm trí Vittoria, nhưng cô không thể nào hiểu nổi. Một nhóm tà đạo?
- Nhóm người tự nhận trách nhiệm về vụ này là hội Illuminati!
Vittoria hết quay sang nhìn Kohler rồi lại nhìn Langdon băn khoăn không hiểu liệu đây có phải là một trò đùa quá đáng hay không.
- Hội Illuminati? - cô hỏi lại, - Như trong Bavarian Illuminati?
Kohler vẻ ngạc nhiên.
- Cô đã nghe nói đến họ rồi à?
Vittoria cảm thấy sự phẫn nộ của mình sắp sửa bùng lên:
Bavarian Illuminati: Trật tự thế giới mới. Trò chơi điện tử của Steve Jackson. Một nửa số kỹ thuật viên ở đây đều chơi trò đó trên Internet. Giọng cô vớ oà:
- Nhưng tôi không hiểu…
Kohler bối rối nhìn Langdon.
Langdon gật đầu.
- Trò chơi này rất phổ biến. Hội kín Illuminati thống trị thế giới. Một trò chơi dã sử. Tôi không biết rằng trò này cũng được ưa chuộng ở châu Âu.
Vittoria bối rối.
- Ông đang nói về cái gì vậy? Hội Illuminati? Đó chỉ là trò chơi trên máy tính thôi!
- Vittoria này! - Kohler nói, - Illuminati chính là nhóm đã nhận trách nhiệm về cái chết của cha cô.
Vittoria lấy hết can đảm để kiềm chế nước mắt. Cô gái tự bắt mình phải tiếp cận vấn đề một cách lôgíc. Nhưng càng tập trung suy nghĩ thì cô càng không hiểu nổi. Cha cô bị giết hại.
Hệ thống an ninh của CERN bị chọc thủng. Một quả bom đang đếm ngược thời gian ở đâu đó và chính cô là người phải chịu trách nhiệm. Còn ông giám đốc thì mời một giảng viên nghệ thuật đến để giúp họ tìm ra nhóm tà đạo bí hiểm kia.
Vittoria chợt cảm thấy vô cùng đơn độc. Cô định quay đi nhưng Kohler ngăn lại. Ông ta lục tìm trong túi và lôi ra một bản fax nhàu nhĩ rồi đưa cho cô.
Vittoria chao đảo sợ hãi khi mắt cô đập vào hình ảnh trên đó.
- Chúng đã đóng dấu sắt nung lên người ông ấy, - Kohler nói - Chúng đã đóng cái dấu chết tiệt ấy lên ngực Leonardo.
THIÊN THẦN VÀ ÁC QUỶ
(ANGELS AND DEMONS)
Chương 27
- Vittoria, tôi không cho phép điều đó! - Hơi thở của mỗi lúc một nặng nề và khó nhọc hơn khi thang máy phòng Haz-mat đưa cả ba người lên trên.
Vittoria chẳng thèm để ý đến ông ta. Cô gái muốn có một nơi để ẩn náu, nhưng phòng thí nghiệm này giờ đây không còn là tổ ấm nữa. Mà quả thật đây đâu phải là nhà của Vittoria. Giờ là lúc phải nuốt nước mắt và hành động. Phải kiếm một chiếc điện thoại đã.
Robert Langdon đang đứng cạnh cô, vẫn tiếp tục im lặng.
Vittoria thôi không còn băn khoăn về con người này nữa. Ông ta là một chuyên gia? Chẳng lẽ Kohler không còn cách nói nào khác? Ông Langdon có thể giúp chúng ta tìm ra kẻ đã giết cha cô. Langdon chẳng giúp được gì. Vẻ thân thiện và tử tế của ông ta quả là rất thật, nhưng rõ ràng con người này đang giấu giếm một điều gì đó. Cả hai đang giấu cô.
Kohler lại quay sang Vittoria:
- Với tư cách là giám đốc của CERN, tôi có trách nhiệm với tương lai của khoa học. Nếu cô làm rùm beng lên và biến chuyện này thành một vụ tai tiếng tầm cỡ quốc tế thì CERN sẽ phải chịu…
- Tương lai của khoa học? - Vittoria đối mặt với ông ta. - Chẳng lẽ ông thực sự định trốn tránh trách nhiệm bằng cách không bao giờ thừa nhận rằng phản vật chất là từ CERN mà ra à? Chẳng lẽ ông định mặc kệ những người vô tội sắp sửa vì chúng ta mà gặp nguy hiểm hay sao?
- Không phải chúng ta, - Kohler phản kháng. - Chính các người. Là hai cha con nhà cô.
Vittoria quay mặt đi.
- Nếu nói về những sinh mạng đang gặp hiểm nguy, - Kohler nói, - thì thực ra cuộc sống vẫn đang diễn ra y như thường lệ. Cô biết rằng công nghệ phản vật chất có ý nghĩa vô cùng to lớn đối với cuộc sống trên hành tinh này. Nếu CERN bị phá sản hay bị giải thể sau vụ tai tiếng này, tất cả mọi người đều phải chịu thiệt. Tương lai nhân loại đang nằm trong tay những tổ chức như CERN, các nhà khoa học như cô và cha cô, cùng nghiên cứu để giải quyết những vấn đề của ngày mai.
Vittoria đã từng nhiều lần nghe Kohler thuyết giảng về khoa học -chính là Chúa Trời, nhưng cô chưa bao giờ để tâm. Chính khoa học cũng gây ra đến phân nửa các vấn đề mà giờ đây khoa học đang tìm cách giải quyết hậu quả. Sự tiến bộ hoá ra lại chính là cái bẫy chết người của chính Mẹ Trái Đất.
- Các tiến bộ khoa học luôn song hành với những hiểm hoạ, - Kohler lập luận. - Lúc nào cũng vậy. Các chương trình không gian, những nghiên cứu về gen, y học - tất cả đều có thể mắc sai lầm. Khoa học cần vượt qua những vấp váp của chính nó, bằng mọi giá. Vì lợi ích của toàn thể nhân loại.
Vittoria ngạc nhiên khi thấy Kohler đem đặt những giá trị đạo đức lên bàn cân để so sánh với khoa học. Trí tuệ của con người này tồn tại hoàn toàn biệt lập với nội tâm.
- Ông cho rằng vì CERN giữ vai trò quyết định đối với tương lai trái đất nên chúng ta được quyền miễn trừ về đạo đức sao?
- Đừng có tranh luận về đạo đức với tôi. Các người đã đi quá giới hạn khi tạo ra mẫu vật đó, hai cha con cô đã đặt toàn bộ viện nghiên cứu này vào tình trạng nguy hiểm. Tôi đang cố sức bảo vệ không chỉ công ăn việc làm của 3000 nhà khoa học ở đây mà còn cả danh tiếng của cha cô. Hãy nghĩ cho ông ấy. Một người như cha cô không đáng bị người đời nhớ đến như kẻ đã tạo ra vũ khí huỷ diệt hàng loạt.
Vittoria cảm thấy ngọn giáo của ông ta đã đâm trúng đích. Mình chính là người đã thuyết phục cha tạo ra mẫu vật đó. Lỗi là ở mình!
Khi cánh cửa mở ra, Kohler vẫn đang tiếp tục thao thao bất tuyệt Vittoria bước khỏi thang máy, lôi điện thoại ra và thử gọi lần nữa.
Vẫn không có tín hiệu. Chết tiệt! Cô phăm phăm lao ra cửa.
- Vittoria, đừng lại. - Giọng Kohler như đang lên cơn hen khi chiếc xe lăn tăng tốc tiến sát đến bên cô gái. - Từ từ đã. Chúng ta cần bàn bạc đã.
- Basta di parlare!(1)
- Hãy nghĩ đến cha cô, - Kohler hối thúc. - Nếu còn sống thì ông ấy sẽ xứ lý tình huống này thế nào?
Vittoria vẫn bước tiếp.
- Vittoria, tôi vẫn chưa nói hết toàn bộ sự thật.
Vittoria bước chậm lại.
- Tôi cũng không biết mình đang nghĩ gì nữa, - Kohler nói - Tôi chỉ đang tìm cách bảo vệ hai cha con cô thôi. Hãy nói cho tôi biết cô muốn gì. Chúng ta cần phải hợp tác với nhau thật chặt chẽ.
Vittoria dừng lại ngay giữa phòng thí nghiệm, nhưng cô không ngoái đầu lại.
- Tôi muốn tìm phản vật chất. Và tôi muốn biết kẻ nào đã sát hại cha tôi. - Cô gái đứng im chờ đợi.
Kohler thở dài:
- Vittoria, chúng tôi biết kẻ đã sát hại ông ấy. Tôi xin lỗi!
Lúc này Vittoria quay đầu lại.
- Ông nói gì?
- Tôi không biết phải nói với cô thế nào. Rất khó…
- Ông đã xác định được hung thủ rồi?
- Đúng, chúng tôi có một manh mối. Kẻ giết người đã để lại một thứ giống như tấm các điện thoại. Đó là lí do tại sao tôi mời ông Langdon đến đây. Ông Langdon chuyên nghiên cứu về tổ chức đã đứng ra nhận trách nhiệm về vụ giết người này!
- Tổ chức? Một nhóm khủng bố à?
- Vittoria, chúng đánh cắp một phần tư gram phản vật chất.
Vittoria nhìn Robert Langdon. Cô gái bắt đầu hiểu ra. Sự có mặt của ông ta ở đây chính là lời giải thích cho một cô điều bí ẩn. Sao Vittoria không nghĩ ra từ nãy nhỉ? Suy cho cùng thì Kohler đã tìm kiếm trợ giúp từ bên ngoài. Từ người này sao? Bây giờ thì mọi sự đã sáng tỏ. Robert Langdon là người Mỹ, bảnh bao, báo thủ, chắc là thông minh sắc sảo. Còn có thể nhờ ai khác được đây? Đáng lẽ Vittoria phải đoán ra điều này ngay từ đầu mới phải. Một tia hy vọng bừng lên trong tâm trí, cô gái quay sang Langdon.
- Thưa ông Langdon, tôi muốn biết kẻ nào đã sát hại cha tôi. Và tôi muốn biết liệu cơ quan của ông có thể tìm ra phản vật chất được không?
Langdon thoáng bối rối.
- Cơ quan của tôi?
- Tôi đoán ông là người của Cục tình báo Mỹ.
- Thực ra thì… không phải thế.
Kohler nói chen vào:
- Ông Langdon là giáo sư lịch sử nghệ thuật thuộc trường Đại học Harvard.
Vittoria như bị dội một gáo nước lạnh:
- Giảng viên nghệ thuật?
- Ông ấy là chuyên gia của ngành biểu tượng học tôn giáo. - Kohler thở dài. - Vittoria, chúng tôi tin rằng cha cô bị giết bới một nhóm tà đạo.
Những âm thanh ấy dội vào trong tâm trí Vittoria, nhưng cô không thể nào hiểu nổi. Một nhóm tà đạo?
- Nhóm người tự nhận trách nhiệm về vụ này là hội Illuminati!
Vittoria hết quay sang nhìn Kohler rồi lại nhìn Langdon băn khoăn không hiểu liệu đây có phải là một trò đùa quá đáng hay không.
- Hội Illuminati? - cô hỏi lại, - Như trong Bavarian Illuminati?
Kohler vẻ ngạc nhiên.
- Cô đã nghe nói đến họ rồi à?
Vittoria cảm thấy sự phẫn nộ của mình sắp sửa bùng lên:
Bavarian Illuminati: Trật tự thế giới mới. Trò chơi điện tử của Steve Jackson. Một nửa số kỹ thuật viên ở đây đều chơi trò đó trên Internet. Giọng cô vớ oà:
- Nhưng tôi không hiểu…
Kohler bối rối nhìn Langdon.
Langdon gật đầu.
- Trò chơi này rất phổ biến. Hội kín Illuminati thống trị thế giới. Một trò chơi dã sử. Tôi không biết rằng trò này cũng được ưa chuộng ở châu Âu.
Vittoria bối rối.
- Ông đang nói về cái gì vậy? Hội Illuminati? Đó chỉ là trò chơi trên máy tính thôi!
- Vittoria này! - Kohler nói, - Illuminati chính là nhóm đã nhận trách nhiệm về cái chết của cha cô.
Vittoria lấy hết can đảm để kiềm chế nước mắt. Cô gái tự bắt mình phải tiếp cận vấn đề một cách lôgíc. Nhưng càng tập trung suy nghĩ thì cô càng không hiểu nổi. Cha cô bị giết hại.
Hệ thống an ninh của CERN bị chọc thủng. Một quả bom đang đếm ngược thời gian ở đâu đó và chính cô là người phải chịu trách nhiệm. Còn ông giám đốc thì mời một giảng viên nghệ thuật đến để giúp họ tìm ra nhóm tà đạo bí hiểm kia.
Vittoria chợt cảm thấy vô cùng đơn độc. Cô định quay đi nhưng Kohler ngăn lại. Ông ta lục tìm trong túi và lôi ra một bản fax nhàu nhĩ rồi đưa cho cô.
Vittoria chao đảo sợ hãi khi mắt cô đập vào hình ảnh trên đó.
- Chúng đã đóng dấu sắt nung lên người ông ấy, - Kohler nói - Chúng đã đóng cái dấu chết tiệt ấy lên ngực Leonardo.
***
Chương 28
Chương 28
Thư ký Sylvie Baudeloque cảm thấy sợ hãi. Chị đang đi đi lại lại bên ngoài phòng làm việc vắng tanh của ông giám đốc. Ông ấy đang ở chỗ quái quỷ nào vậy? Mình phải làm gì bây giờ?
Một ngày làm việc kỳ lạ. Đương nhiên, đã làm việc cho Maximilian Kohler thì bất kỳ ngày nào cũng có thể trở thành một ngày lạ lùng. Nhưng hôm nay Kohler có vẻ khác hẳn mọi khi.
- Tìm cho tôi Leonardo Vetra! - Sáng nay ông ta ra lệnh khi Sylvie vừa đến nơi.
Theo mệnh lệnh, Sylvie nhắn tin, gọi điện và gửi thư điện tử cho Leonardo Vetra.
Bặt vô âm tín.
Vì vậy Kohler vội vàng lao đi, chắc chắn là tự đi tìm Vetra.
Cách đây mấy giờ đồng hồ, khi quay lại văn phòng, trông giám đốc có vẻ không khoẻ… thường thì giám đốc cũng chẳng bao giờ khoẻ, nhưng hôm nay sắc diện ông ấy xấu hơn mọi khi rất nhiều.
Kohler tự giam mình trong văn phòng, và Sylvie nghe thấy tiếng modem, điện thoại, fax và tiếng nói chuyện. Rồi Kohler lại lăn xe ra ngoài. Và kể từ lúc đó đến giờ chưa quay về.
Sylvie quyết định không để ý đến những chi tiết ngớ ngẩn đó, vì Kohler là người hay quan trọng hoá vấn đề; nhưng rồi chị lại bắt đầu lo lắng, không hiểu có phải là giám đốc đã không thể quay về để tiêm thuốc như thường lệ hay không. Bệnh tình của giám đốc đòi hỏi phải được điều trị thường xuyên, và mỗi khi ông ấy bỏ lỡ một lần điều trị thì hậu quả thật là tồi tệ - chỉ cần một cú sốc hô hấp, một cơn ho của Kohler cũng đủ để các nhân viên trạm xá thót tim. Đôi khi Sylvie nghĩ rằng Maximilian Kohler mong muốn được chết lắm rồi.
Sylvie định nhắn tin để nhắc Kohler, nhưng lại nhớ ra rằng con người này luôn cảm thấy bị xúc phạm khi người khác tỏ ra thương hại mình. Tuần trước, khi một nhà khoa học đến thăm viện và bảy tỏ sự thương hại không đúng lúc, giám đốc đã tức phát điên và ném cái cặp tài liệu vào đầu ông ta. Vua Kohler có thể cực kỳ nhanh nhẹn khi ông ta lên cơn.
Tuy nhiên lúc này sức khỏe của giám đốc không phải là nguyên nhân chính khiến Sylvie lo lắng… mà vì một tình huống khác khó khăn hơn nhiều. Tổng đài của CERN vừa gọi về 5 phút trước đây, nói riêng có một cuộc gọi khẩn cho giám đốc.
- Ông ấy giờ không có đây. - Sylvie trả lời.
Nhân viên tổng đài nói tên người đang ở đầu đây bên kia.
Sylvie cười phá lên.
- Cô không đùa đấy chứ?
Chị lắng nghe, đầy vẻ nghi ngờ. Và người gọi đã khẳng định danh tính… Sylvie nhíu mày.
- Tôi hiểu. Được rồi. Cô có thể hỏi xem có chuyện gì… - Sylvie thở dài. - Không. Ổn thôi. Bảo người đó hãy giữ máy. Tôi sẽ tìm giám đốc ngay. Vâng, tôi hiểu. Tôi đi tìm ngay đây.
Nhưng Sylvie không thể tìm được giám đốc. Chị gọi vào máy di động của Kohler ba lần và lần nào cũng đều nhận được câu trả lời: "Số máy quý khách đang gọi hiện ở ngoài vùng phủ sóng". - Ngoài vùng phủ sóng ông ấy có thể đi đâu được nhỉ? Vì thế Sylvie gọi vào máy nhắn tin hai lần nhưng cũng không có tín hiệu trả lời. Thật chẳng giống cung cách của Kohler chút nào. Chị còn gửi cả thư điện tử vào máy tính xách tay của giám đốc. Không thấy gì. Cứ như thể con người này đã biến mất khỏi mặt đất.
Mình nên làm gì đây? Sylvie băn khoăn.
Sau khi đã tự mình tìm kiếm trong toàn bộ tổ hợp của CERN, Sylvie biết chỉ còn một cách duy nhất để thu hút sự chú ý của giám đốc. Ông ấy hẳn sẽ không hài lòng, nhưng người đang đợi giám đốc ở đầu dây bên kia không phải là loại người chịu đợi lâu. Mà nghe cung cách của ông ta thì chị cũng không thể nào trả lời vào máy là không tìm thấy giám đốc. Tự ngạc nhiên trước quyết định táo bạo của mình, Sylvie hành động. Chị bước vào văn phòng của Kohler, đi thẳng đến chiếc hộp kim loại trên tường ngay sau bàn làm việc, mở nắp hộp ra, nhìn vào bảng điều khiển và tìm đúng nút.
Sau khi hít một hơi thật sâu, chị chộp lấy chiếc micro.
Một ngày làm việc kỳ lạ. Đương nhiên, đã làm việc cho Maximilian Kohler thì bất kỳ ngày nào cũng có thể trở thành một ngày lạ lùng. Nhưng hôm nay Kohler có vẻ khác hẳn mọi khi.
- Tìm cho tôi Leonardo Vetra! - Sáng nay ông ta ra lệnh khi Sylvie vừa đến nơi.
Theo mệnh lệnh, Sylvie nhắn tin, gọi điện và gửi thư điện tử cho Leonardo Vetra.
Bặt vô âm tín.
Vì vậy Kohler vội vàng lao đi, chắc chắn là tự đi tìm Vetra.
Cách đây mấy giờ đồng hồ, khi quay lại văn phòng, trông giám đốc có vẻ không khoẻ… thường thì giám đốc cũng chẳng bao giờ khoẻ, nhưng hôm nay sắc diện ông ấy xấu hơn mọi khi rất nhiều.
Kohler tự giam mình trong văn phòng, và Sylvie nghe thấy tiếng modem, điện thoại, fax và tiếng nói chuyện. Rồi Kohler lại lăn xe ra ngoài. Và kể từ lúc đó đến giờ chưa quay về.
Sylvie quyết định không để ý đến những chi tiết ngớ ngẩn đó, vì Kohler là người hay quan trọng hoá vấn đề; nhưng rồi chị lại bắt đầu lo lắng, không hiểu có phải là giám đốc đã không thể quay về để tiêm thuốc như thường lệ hay không. Bệnh tình của giám đốc đòi hỏi phải được điều trị thường xuyên, và mỗi khi ông ấy bỏ lỡ một lần điều trị thì hậu quả thật là tồi tệ - chỉ cần một cú sốc hô hấp, một cơn ho của Kohler cũng đủ để các nhân viên trạm xá thót tim. Đôi khi Sylvie nghĩ rằng Maximilian Kohler mong muốn được chết lắm rồi.
Sylvie định nhắn tin để nhắc Kohler, nhưng lại nhớ ra rằng con người này luôn cảm thấy bị xúc phạm khi người khác tỏ ra thương hại mình. Tuần trước, khi một nhà khoa học đến thăm viện và bảy tỏ sự thương hại không đúng lúc, giám đốc đã tức phát điên và ném cái cặp tài liệu vào đầu ông ta. Vua Kohler có thể cực kỳ nhanh nhẹn khi ông ta lên cơn.
Tuy nhiên lúc này sức khỏe của giám đốc không phải là nguyên nhân chính khiến Sylvie lo lắng… mà vì một tình huống khác khó khăn hơn nhiều. Tổng đài của CERN vừa gọi về 5 phút trước đây, nói riêng có một cuộc gọi khẩn cho giám đốc.
- Ông ấy giờ không có đây. - Sylvie trả lời.
Nhân viên tổng đài nói tên người đang ở đầu đây bên kia.
Sylvie cười phá lên.
- Cô không đùa đấy chứ?
Chị lắng nghe, đầy vẻ nghi ngờ. Và người gọi đã khẳng định danh tính… Sylvie nhíu mày.
- Tôi hiểu. Được rồi. Cô có thể hỏi xem có chuyện gì… - Sylvie thở dài. - Không. Ổn thôi. Bảo người đó hãy giữ máy. Tôi sẽ tìm giám đốc ngay. Vâng, tôi hiểu. Tôi đi tìm ngay đây.
Nhưng Sylvie không thể tìm được giám đốc. Chị gọi vào máy di động của Kohler ba lần và lần nào cũng đều nhận được câu trả lời: "Số máy quý khách đang gọi hiện ở ngoài vùng phủ sóng". - Ngoài vùng phủ sóng ông ấy có thể đi đâu được nhỉ? Vì thế Sylvie gọi vào máy nhắn tin hai lần nhưng cũng không có tín hiệu trả lời. Thật chẳng giống cung cách của Kohler chút nào. Chị còn gửi cả thư điện tử vào máy tính xách tay của giám đốc. Không thấy gì. Cứ như thể con người này đã biến mất khỏi mặt đất.
Mình nên làm gì đây? Sylvie băn khoăn.
Sau khi đã tự mình tìm kiếm trong toàn bộ tổ hợp của CERN, Sylvie biết chỉ còn một cách duy nhất để thu hút sự chú ý của giám đốc. Ông ấy hẳn sẽ không hài lòng, nhưng người đang đợi giám đốc ở đầu dây bên kia không phải là loại người chịu đợi lâu. Mà nghe cung cách của ông ta thì chị cũng không thể nào trả lời vào máy là không tìm thấy giám đốc. Tự ngạc nhiên trước quyết định táo bạo của mình, Sylvie hành động. Chị bước vào văn phòng của Kohler, đi thẳng đến chiếc hộp kim loại trên tường ngay sau bàn làm việc, mở nắp hộp ra, nhìn vào bảng điều khiển và tìm đúng nút.
Sau khi hít một hơi thật sâu, chị chộp lấy chiếc micro.
***
Chương 29
Chương 29
Vittoria không nhớ nổi họ đã vào thang máy như thế nào, nhưng ba người đều đang ở trong thang máy. Đi lên. Sau lưng cô, Kohler đang thở khò khè một cách khó nhọc. Ánh mắt lo lắng của Langdon hướng sang phía Vittoria. Anh rút tờ fax trong tay cô gái và đút vào túi áo jackel để hình ảnh ghê rợn ấy khỏi đập vào mắt Vittoria. Nhưng những hình ảnh ấy vẫn thiêu đốt tâm trí cô.
Thang máy vẫn tiếp lục đi lên, xung quanh Vittoria, thế giới trở nên tối tăm, quay cuồng và chao đảo. Cha ơi! Những kỷ niệm với cha ùa về. Lúc này, trong ốc đảo ký ức của mình, Vittoria đang ở bên cha. Ngày đó, Vittoria mới lên 9 tuổi, đang lăn từ trên sườn dồi xuống, đè lên những bông hoa nhung tuyết; tít trên cao, bầu trời Thuỵ Sĩ cũng đang quay.
- Cha! Cha ơi!
Bên cạnh Vittoria, Leonardo Vetra đang cười, khuôn mặt rạng ngời hạnh phúc.
- Chuyện gì vậy, thiên thần của cha?
- Cha, - Cô cười khúc khích, xà vào lòng ông. - Cha hỏi con xem có chuyện gì đi!
- Nhưng trông con hạnh phúc lắm, con yêu ạ. - Tại sao ta phải hỏi con câu đó?
- Thì cha cứ hỏi con xem nào.
Ông nhún vai.
- Chuyện gì vậy?
Cô bé lập tức phá lên cười. - Vật chất là gì?(1) Mọi thứ đều là vật chất! Đất đá! Cây cối! Nguyên tử! Thậm chí cả thú ăn kiến nữa! Mọi thứ đều là vật chất!
Ông cười.
- Con tự nghĩ ra câu chuyện cười này đấy à?
- Thông minh phải không cha?
- Anhxtanh bé nhỏ của cha.
Cô bé chau mày.
- Ông ấy có mái tóc thật ngớ ngẩn. Con nhìn thấy ảnh Anhxtanh rồi.
- Nhưng ông ấy có cái đầu thông minh. Cha đã kể cho con nghe về những gì ông ấy chứng minh được, phải thế không?
Cô bé tròn mắt sợ hãi.
- Cha! Không. Cha hứa rồi mà!
- E=mc2! - cha thọc lét Vittoria. - E=mc2!
- Đừng nhắc đến toàn học! Con đã nói rồi mà! Con ghét môn toán!
- Thế thì cha mừng lắm. Vì con gái không được phép theo đuổi toán học.
Vittoria đột ngột ngừng lời:
- Con gái không được học toán?
- Đương nhiên rồi. Ai cũng biết điều đó. Con gái chỉ chơi với búp bê thôi, còn con trai học toán. Con gái thì bị cấm không được học toán. Thậm chí cha còn không được phép nói chuyện với các cô bé về toán nữa kia.
- Gì cơ! Điều đó không công bằng!
- Nguyên tắc là nguyên tắc. Đã là con gái thì không được học toán.
Vittoria thẫn thờ:
- Nhưng chơi búp bê chán chết đi được!
- Cha rất tiếc, - Ông nói - Cha có thể giảng giải cho con về toán học, nhưng nhớ bị bắt gặp… - Ông nhìn những quả đồi vắng vẻ xung quanh với vẻ đầy lo lắng.
Vittoria cũng đưa mắt nhìn một lượt:
- Thôi được, - cô bé thì thầm, - Thế thì cha nói thầm cho con nghe vậy.
Chuyển động của thang máy làm cô gái giật mình. Vittoria mở choàng mắt. Cha đã biến mất.
Thực tại ập tới, những móng vuốt buốt giá của nó quắp lấy cô gái. Cô nhìn sang Langdon. Thái độ quan tâm đầy chân thành trong ánh mắt anh khiến cô gái cảm thấy ấm áp như đang được một thiên thần che chở, đặc biệt là khi phải ở gần một con người lạnh lẽo như Kohler.
Một ý nghĩ bắt đầu thiêu đốt tâm trí Vittoria.
Phản vật chất đang ở đâu?
Chỉ một tích tắc sau, họ đã có câu trả lời, một câu trả lời thật đáng sợ.
Chú thích:
(1) Tiếng Tây Ban Nha: im đi.
(1) What s the matter? - ở đây Vittoria chơi chữ. Trong tiếng Anh What s the matter? vừa mang nghĩa Có chuyện gì vậy? Vừa mang nghĩa Vật chất là gì? (matter: vật chất).
(cont)
Angels and Demons 16
-o0o-
Thang máy vẫn tiếp lục đi lên, xung quanh Vittoria, thế giới trở nên tối tăm, quay cuồng và chao đảo. Cha ơi! Những kỷ niệm với cha ùa về. Lúc này, trong ốc đảo ký ức của mình, Vittoria đang ở bên cha. Ngày đó, Vittoria mới lên 9 tuổi, đang lăn từ trên sườn dồi xuống, đè lên những bông hoa nhung tuyết; tít trên cao, bầu trời Thuỵ Sĩ cũng đang quay.
- Cha! Cha ơi!
Bên cạnh Vittoria, Leonardo Vetra đang cười, khuôn mặt rạng ngời hạnh phúc.
- Chuyện gì vậy, thiên thần của cha?
- Cha, - Cô cười khúc khích, xà vào lòng ông. - Cha hỏi con xem có chuyện gì đi!
- Nhưng trông con hạnh phúc lắm, con yêu ạ. - Tại sao ta phải hỏi con câu đó?
- Thì cha cứ hỏi con xem nào.
Ông nhún vai.
- Chuyện gì vậy?
Cô bé lập tức phá lên cười. - Vật chất là gì?(1) Mọi thứ đều là vật chất! Đất đá! Cây cối! Nguyên tử! Thậm chí cả thú ăn kiến nữa! Mọi thứ đều là vật chất!
Ông cười.
- Con tự nghĩ ra câu chuyện cười này đấy à?
- Thông minh phải không cha?
- Anhxtanh bé nhỏ của cha.
Cô bé chau mày.
- Ông ấy có mái tóc thật ngớ ngẩn. Con nhìn thấy ảnh Anhxtanh rồi.
- Nhưng ông ấy có cái đầu thông minh. Cha đã kể cho con nghe về những gì ông ấy chứng minh được, phải thế không?
Cô bé tròn mắt sợ hãi.
- Cha! Không. Cha hứa rồi mà!
- E=mc2! - cha thọc lét Vittoria. - E=mc2!
- Đừng nhắc đến toàn học! Con đã nói rồi mà! Con ghét môn toán!
- Thế thì cha mừng lắm. Vì con gái không được phép theo đuổi toán học.
Vittoria đột ngột ngừng lời:
- Con gái không được học toán?
- Đương nhiên rồi. Ai cũng biết điều đó. Con gái chỉ chơi với búp bê thôi, còn con trai học toán. Con gái thì bị cấm không được học toán. Thậm chí cha còn không được phép nói chuyện với các cô bé về toán nữa kia.
- Gì cơ! Điều đó không công bằng!
- Nguyên tắc là nguyên tắc. Đã là con gái thì không được học toán.
Vittoria thẫn thờ:
- Nhưng chơi búp bê chán chết đi được!
- Cha rất tiếc, - Ông nói - Cha có thể giảng giải cho con về toán học, nhưng nhớ bị bắt gặp… - Ông nhìn những quả đồi vắng vẻ xung quanh với vẻ đầy lo lắng.
Vittoria cũng đưa mắt nhìn một lượt:
- Thôi được, - cô bé thì thầm, - Thế thì cha nói thầm cho con nghe vậy.
Chuyển động của thang máy làm cô gái giật mình. Vittoria mở choàng mắt. Cha đã biến mất.
Thực tại ập tới, những móng vuốt buốt giá của nó quắp lấy cô gái. Cô nhìn sang Langdon. Thái độ quan tâm đầy chân thành trong ánh mắt anh khiến cô gái cảm thấy ấm áp như đang được một thiên thần che chở, đặc biệt là khi phải ở gần một con người lạnh lẽo như Kohler.
Một ý nghĩ bắt đầu thiêu đốt tâm trí Vittoria.
Phản vật chất đang ở đâu?
Chỉ một tích tắc sau, họ đã có câu trả lời, một câu trả lời thật đáng sợ.
Chú thích:
(1) Tiếng Tây Ban Nha: im đi.
(1) What s the matter? - ở đây Vittoria chơi chữ. Trong tiếng Anh What s the matter? vừa mang nghĩa Có chuyện gì vậy? Vừa mang nghĩa Vật chất là gì? (matter: vật chất).
(cont)
Angels and Demons 16
-o0o-
















0 comments:
Post a Comment